Việt Nam

Đức Phật

Mấy giờ rồi nhỉ?

Xem thời tiết thôi !

Thủ đô Hà Nội
Ha Noi

Tp Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh

TP QUY NHƠN Click for Qui Nhon, Viet Nam Forecast

Cà phê nhé!

Tài nguyên dạy học

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hoa lan

    Website liên kết

    Đồng hồ

    Ảnh ngẫu nhiên

    Cau_chuyen_dau_nam12.swf Thiep_2013.swf Chuctet13.swf 104be3adc71db883d7ef7d20c2886566.mp3 Loan_nam_moi_2013.swf Chuc_xuan.swf Thiep_cmnm9.swf 2.swf Ly_ruou_mung1.swf Chuc_nam_moi_2013_2_xvid.swf 1295247235_thieptetambaithichinhsuakonhac_1.swf Untitled6.swf Thiep11.swf BAI_CA_TET.swf Voice_the_wind.swf Chaao_ngay_moi.swf Videoplayback1.flv Thu_sau__XUAN_CA.swf Xuan1.swf Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf

    Thành viên Violet

    Hỗ trợ trực tuyến

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Mời khách dùng trà

    Sắp xếp dữ liệu

    Trái tim

    LX

    1D

    Chào mừng quý vị đến với website của Lê Quang Long

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    HẠ TRẮNG

    Nguồn: Web Sen Trắng
    Người gửi: Trần Thị Thanh Dung (trang riêng)
    Ngày gửi: 17h:09' 29-06-2012
    Dung lượng: 7.7 KB
    Số lượt tải: 0
    Mô tả:

     

      

    Trưa nắng Sài Gòn! Vẫn cái nóng hừng hực, cái nóng như muốn làm tan đi những thứ dưới tầm nắng của nó. Hầm hập như người bị sốt. Nghe tiếng ai đó cười... Phảng phất đâu đây, ngây ngây cái buồn rất lạ, kì dị.

    Có lẽ trái tim trống toang đang thèm một chút cảm xúc để gợi nhớ quá khứ. Không, không phải là Rock với tiếng guitar như quất thẳng vào vết thương trong tim. Không, không thể nào là Rock được, thế thì là cái gì nhỉ?

    Nó lôi cái đĩa Rock đang gào ầm ĩ trong máy ra vứt xoạch lên bàn một cách không thương tiếc. Mất thêm một ít thời gian để cái sự dùng dằng giận dỗi trong mình nguôi đi, nó bật list nhạc mp3, click vào bài Hạ Trắng. Nhạc vang lên buồn buồn, giọng Khánh Ly vang lên buồn buồn, cả lời hát cũng buồn buồn như một tiếng thờ dài thật nhẹ đang lẩn khuất trong không khí. Mọi thứ bỗng dịu và lặng đến không ngờ... 

    Gọi nắng
    Trên vai em gầy
    Đường xa áo bay
    Nắng qua mắt buồn
    Lòng hoa bướm say
    Lối em đi về
    Trời không có mây
    Đường đi suốt mùa
    Nắng lên thắp đầy


    Thật lạ!

    Nó đã nghe Hạ Trắng đến lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ? Thế mà mỗi lần nghe lại, với một tâm trạng khác, nó lại cảm nhận được thêm một điều mới mẻ. Cái cộng hưởng của tâm trạng làm trái tim thấp thỏm trầm hẳn xuống, giọng của Khánh Ly da diết quá. Như đang thổn thức, như đang tiếc nuối hộ nó. Đúng không? Chỉ có Khánh Ly, vâng, chỉ Khánh Ly mới thả được cái hồn vào trong nhạc của Trịnh. Và vỡ bung ra vào tâm cảm của người nghe. Rũ buồn!... Nó nhắm mắt lại, nếu đây là phòng riêng của nó, nó sẽ ko ngần ngại tắt quách điện đi, chìm hẳn vào trong cái bóng tối mờ mờ, có lẽ mọi điều sẽ tuyệt vời hơn.

    Gọi nắng
    Cho cơn mê chiều
    Nhiều hoa trắng bay
    Cho tay em dài
    Gầy thêm nắng mai
    Bước chân em về
    Nào anh có hay
    Gọi tên cho nắng
    Chết trên sông dài


    Nó thấy ngợp thở. Nhẹ quá, da diết quá. Bỗng dưng, nó thèm được vùi nhẹ đầu vào trong một vòng tay ai đó tìm kiếm cái cảm giác được ấp ủ, được trân trọng ghê gớm! Nhớ quá! Nó những tưởng trái tim đau sẽ không còn cảm nhận được điều gì nữa chứ? Nhưng không. Trái tim nó đang thổn thức, nỗi đau như đang được xoa dịu. Chỉ một thoáng thôi, nỗi buồn biến thành hư vô trong tâm hồn được xoa dịu bởi sự đồng cảm... Nó thèm được nắm tay ai đó ... 

    Thôi xin ơn đời
    Trong cơn mê này
    Gọi mùa thu tới
    Tôi đưa em về
    Chân em bước nhẹ
    Trời buồn gió cao
    Đời xin có nhau
    Dài cho mãi sau
    Nắng không gọi sầu
    Áo xưa dù nhàu
    Cũng xin bạc đầu
    Gọi mãi tên nhau


    Tông nhạc đẩy nhanh thêm một nhịp, giọng như đang đuổi nhau từ câu này qua câu khác. Cái vội vã hình như một cách mơ hồ rồi tự dưng kéo dài ra, thả thêm một nốt cao trong trái tim đang sục đầy sóng của nó. Cảm giác như có ai đó đang chạy như bay đến bên nó theo giọng hát thiết tha của Khánh Ly. Nhưng không ai cả, chỉ có nó thôi, một mình... Tan vỡ hết rồi, không thể nào quay trở lại được. Nhói buốt!... Khàn đục! Giọng nó quấn vào giọng của Khánh Ly, đồng cảm thật!


    Gọi nắng
    Cho tóc em cài
    Loài hoa nắng rơi
    Nắng đưa em về
    Miền cao gió bay
    Áo em bây giờ
    Mờ xa nẻo mây
    Gọi tên em mãi
    Suốt cơn mê này...


    Buồn quá! 
    Từng giọt buồn hình thành chậm rãi bào mòn trái tim thấp thỏm khắc khoải của nó. Cứ nhoi nhói, cứ buôn buốt, trời Sg không lạnh nhưng tâm hồn nó lạnh quá! Đau đến tận cùng... Xa ngái, ở nơi cách nó vài tiếng đồng hồ đấy, anh đang làm gì? Nó không biết và từ giờ không có quyền được biết. Chỉ biết rằng, nơi đó đang lạnh, không nắng gay như SG nó đang sống. Để tìm một chút nắng có lẽ cũng chỉ là mộng tưởng... Giọng Khánh Ly đã dứt trong tiếc nuối lâu lắm rồi thế nhưng nó vẫn còn nghe vang vang trong đầu... Dài theo nỗi nhớ, niềm đau, mãi mãi... Mắt nó ươn ướt, cay cay...


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    TIN TỨC CÁC BÁO

    Bể cá.

    SÁCH - DANH NGÔN

    Hoa

    Biển

    Câu trượt hai bên

    Chữ chạy

    CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ ĐẾN THĂM WEBSITE LÊ QUANG LONG - TRƯỜNG THCS LÊ LỢI - TP, QUY NHƠN "

    C